Vượt biển boat people Viet Nam

Vượt biển: câu chuyện thuyền nhân


Trong thời gian đó vợ tôi luôn tìm đường dẫn tôi vượt biển để bảo toàn tánh mạng. Trong hoàn cảnh trốn chui trốn nhủi tôi bắt buộc phải vượt biển đơn thân độc mã đi trước. Thật là đau đớn không khác nào ra đi mà bứt tim gan để lại vì không biết đến bao giờ mới gặp lại vợ con? Nhưng tôi quyết phải ra đi để tìm con đường sống rồi sẽ tính tới việc gia đình sau.

Mối căm thù này không phải chỉ của riêng tôi mà cũng là của biết bao nhiêu Chiến sĩ đồng đội của tôi trong cùng một hoàn cảnh. Tôi không bao giờ quên mối hận này được, cho nên mặc dù qua Mỹ đã lâu rồi và tôi rất thương nhớ Quê hương, nhớ vài anh chị em ruột thịt còn kẹt lại bên quê nhà, nhưng tôi thật sự không muốn trở về lúc này để nhìn thấy lại mặt mày bọn man ri, mọi rợ và tôi cũng không muốn thấy lá cờ máu hôi tanh của bọn chúng!

Xuân, Hạ, Thu, Ðông, đã mấy lần?

Sống kiếp lưu vong, buồn quốc hận!

Mong ngày nào trở về quê cũ.

Nước thanh bình, thỏa thích vui Xuân!?

(Trích bài thơ bốn Mùa Trên Quê Hương – Nguyễn Minh Châu )

Sau hai lần ra Nha Trang mà chuyến đi không thành phải trở về. Lần thứ ba có chuyến vượt biển từ Cà Mau nhưng bị đình hoãn. Vợ chồng chúng tôi rất khổ sở vì chuyến đi bị đình hoãn nhiều ngày rồi lại bỏ cuộc, nên trong hai tuần lễ ăn ở chờ đợi đã hết tiền. Vợ tôi phải bán mấy bộ đồ chúng tôi mang theo để sống qua ngày, đến cuối cùng không còn gì để bán ngoài bộ đồ đang mặc. Thật là thất vọng vô cùng! vì chẳng quen biết ai nơi đây mà xin xỏ hay vay mượn tiền, và lúc này cuộc sống của mọi nhà đều rất khó khăn. Tôi nói đùa với vợ tôi rằng: không lẽ chúng mình bán hết cả bộ đồ đang mặc và mặc đồ tắm biển mà trở về Sàigòn hay sao? Chúng tôi chỉ còn đủ tiền đi quá giang xe chở gạo đến nhà thờ Phụng Hiệp, Cần Thơ, để xin tiền bà chị tôi lúc đó đã đổi về làm bà Nhứt tại một nhà dòng tu nhỏ nơi đây để xin tiền mới có đủ mà mua vé xe chợ đen về đến Sài Gòn. Thật là khốn cùng!

Cứ mỗi lần đi không được tôi quá thất vọng và chán nản vì phải tiếp tục cuộc sống âm thầm lén lút trên gác trọ với bao nỗi lo âu! Muốn tìm mảnh đất Tự do để dung thân không phải là dễ dàng. Hai chữ “Tự Do” thật là quí giá vô cùng!

Vấn đề di chuyển vào những năm đó rất khó khăn vì xe đò bị kiểm soát và rất hạn chế. Trong những lần đi tìm đường vượt biển vợ chồng chúng tôi ngủ bến xe rất thường cũng như bao nhiêu hành khách phải nằm bến xe để dành ưu tiên “Đăng ký” mua vé, nếu chậm trễ là hết. Muốn di chuyển từ Sài Gòn ra Nha Trang hay từ Sài gòn xuống tỉnh cũng phải vất vả như thế. Có những khi chúng tôi phải ngủ bờ ruộng hay ngủ gò mã vì không dám vào khách sạn dễ bị bọn Công an chú ý.

Tôi đã quen những cảnh ngủ bờ ngủ bụi gian khổ như thế này trong những năm chinh chiến, nhưng trong cái thế hào hùng của người của người lính trận đi hành quân diệt giặc. Bây giờ trong hoàn cảnh của một kẻ tù vượt ngục và vượt biển thật là nhục nhã ê chề. Tôi thật thương vợ tôi vô cùng, tội nghiệp và xót xa cho vợ tôi phải chịu cảnh vất vả, đắng cay như thế này!

Cuối cùng tôi đi được an toàn đến bờ biển Thái Lan trên một chiếc thuyền con chỉ dài hơn chín thước. Sau khi được tin tức của tôi từ đất Thái, vợ tôi đã yên tâm và rãnh tay tự một mình hướng dẫn và lèo lái chiếc ghe nhỏ dẫn dắt sáu đứa con thơ đến bờ biển Mã Lai bình yên vô sự.

Thật là một ơn phước lớn của Thượng đế đã ban cho gia đình chúng tôi! Thế là từ đây một thời hoạn nạn khốn khổ của gia đình đã qua. Chúng tôi cũng nghĩ rằng mưu sự tại nhân và thành sự tại Thiên. Chúng tôi rất mang ơn Thượng đế đã giúp gia đình chúng tôi được sớm đoàn tựu và đã ổn định cuộc sống nơi xứ người.

Nhưng ngày nay lại rủi thay! với hoàn cảnh hiện tại tôi không hiểu rằng khi đất nước thật sự được Thanh bình và tự do dân chủ tôi có thể trở về lại quê nhà được không?!

Tôi xin ghi vài dòng thơ đơn giản nói lên một ước mơ ngày về thăm quê hương.
Nếu Tôi Về…

Nếu về, tôi xuống miền quê Cao Lãnh.

Viếng mồ cha mả mẹ ngủ thiên thu.

Ði trên đường đê, tìm ngôi trường cũ.

Thăm lớp học vỡ lòng thời thơ ấu.

Nếu về, tôi thăm Trà Vinh yêu dấu.

Nhớ lại một thời thiếu niên lận đận.

Sống đời côi cút, sống cảnh cơ bần.

Lao động, học hành, mong được tiến thân.

Nếu về, tôi thăm Gia định, người thân.

Tạ ơn anh, nuôi tôi sống an lành,

Nhớ chị, thay mẹ dạy dỗ thành danh.

Có một hành trang cho đời khôn lớn.

Nếu về, tôi thăm đồi Tăng Nhơn Phú.

Nơi đây được rèn binh thư, võ luyện.

Giúp tôi trở thành một người lính chiến.

Giữ yên bờ cõi, giữ vững giang san.

Nếu về, thăm vùng chinh chiến gian nan.

Tìm lại vết tích một thời oanh liệt.

Tìm kỷ niệm vui buồn đời lính chiến.

Và nhìn lại những danh lam thắng cảnh.

Nếu về, tôi đến Dĩ An đất lành.

Thăm các Chiến sĩ địa phương anh dũng.

Ðã cùng tôi diệt Cộng phỉ nằm vùng.

Gặp đồng bào, thăm xóm làng thân ái.

Nếu về, tôi sẽ lên miền Yên Bái.

Thăm bạn tù nằm giữa núi hoang vu.

Nơi bọn dã thú đày ải người tù.

Chỉ vì cái tội giúp dân cứu nước.

Nếu về, tôi đến Nghĩa Trang Quân Ðội.

Tìm lại hình bóng Pho Tượng Tiếc Thương.

Thăm những đồng đội gục ngã chiến trường.

Tưởng niệm anh hùng bỏ mình vì nước.

Những điều tôi muốn chỉ là mộng ước.

Vết đạn thù làm đời tôi nghiệt ngã.

Xe lăn bánh mỏi mòn trên đất lạ.

Chỉ mong ngày về trong đống tro tàn!

Trích thơ của Tác giả Nguyễn Minh Châu.

Share your love